Lời kể lể của Đà Lạt sương khói cùng khách du phương xa

0

Miền biển thoáng đãng có thể vẫy gọi chúng ta bất cứ khi nào nếu chúng ta cần. Chốn thâm sơn cùng cốc hiu quạnh, thanh vắng nào cũng có thể trở thành mái nhà tạm bợ mỗi khi chúng ta vướng phải chuyện buồn trong cuộc sống. Tuy nhiên, để nói nơi khiến chúng ta khao khát thèm thuồng và cứ muốn lê la bước tới thưởng thức dãy loang tím hoàng hôn, muốn chùn chân than thở mãi trên triền dốc mà chẳng “chán chường” thì chắc có thể đó là thành phố xứ sương rơi Đà Lạt mà thôi.

18274820_1083894168410747_2206041968853851278_n

Vua đèo vùng cực Nam Trung Bộ

Tôi đến thăm Đà Lạt lần này là lần thứ 7 rồi đấy. Song, ở 6 lần trước đó, toàn là tôi di chuyển bên phía đèo Bảo Lộc. Còn đợt này, tôi lại lăn bánh qua con đèo Khánh Lê; vì tôi có dừng chân một chút ở vùng biển tươi đẹp Nha Trang. Con đèo này tôi chưa đi bao giờ nên trong tâm trạng tôi có hơi tí nôn nao, hơi tí phấn chấn cũng như xem xem nó như thế nào. Nó có nguy hiểm, khúc bẻ cua gắt hơn đèo Ba Cô không mà sao ai nấy cũng bồn chồn lo sợ. Tôi bắt đầu lên xe xuất phát từ nội ô thành phố Nha Trang vào buổi chiều.

Nhìn xa xa, kìa…! Trái núi sừng sững ấp e bên trong đám mây mờ có phải là con đường duy nhất để lên cao nguyên Lâm Đồng không nhỉ? Đúng rồi!… Đúng rồi!… Cao thật! Cảnh này đẹp lung linh quá chừng! Đi một quãng đường, tôi ngó qua tấm lăng kính chiếc xe, hai bên lưỡng biên đất đai khô cằn nứt nẻ, cỏ cây tháng nắng hạn thì héo úa cháy khô lởm chởm những mảng màu vàng nhạt như đi trong hoang mạc. Ấy vậy, lúc bước gần dưới chân núi, những tán cây xanh rì trải dài khắp cả vùng rộng lớn. Dân ở đây đang trong mùa vụ thu hoạch cây mía thì phải. Thấy họ đang tập trung nhân lực cặm cụi nào dao, nào lưỡi hái thu gom số cây đã đốn khuân vác lên xe moto dưới ánh nắng gay gắt mùa hạ thật vất vả.

18195114_1085640261569471_6226106257135354302_n

Thế rồi tôi đã bắt đầu hành trình lên đèo Khánh Lê, khí hậu có sự khác biệt hẳn ra, không phải cảm nhận độ lạnh gì cả nhé; mà là ánh sáng mặt trời yếu đi dần lẫn tầng lớp thực vật phát triển cực kỳ tốt tươi. Tựa lưng vào ghế một chút thì bỗng có vài giọt nước bám vào thành kính, tôi liền bật dậy và nói thầm không lẽ chuyến xe mình đi phải hứng trận mưa sao. Vốn dĩ tôi yêu mưa lắm nhưng không phải ở thời điểm này, thời điểm: 700m, 1000m, 1500m và 1700m.

Tôi không ưa thứ loại cảm giác run sợ này; bởi đi đèo mà gặp mưa lớn như trút thì trong não toàn hiện những viễn cảnh ghê rợn hơn mua vé vào rạp cine thưởng thức phim kinh dị hoặc tối trèo lên giường bật tivi xem phim liêu trai nữa. Trước mặt tôi là những sợi mưa che trắng trời. Trên nóc xe, nước men theo đường rãnh khe đổ ập xuống cung đường kết hợp khá nhuần nhuyễn với khúc eo uốn lượn quanh sườn núi loạn xạ. Một bên là vực thẳm chứa đựng lớp mây mù sâu hun hút. Bên còn lại là vách núi cộng hưởng thêm vài cái miếu ven đường nữa chứ.

18300868_1085640244902806_4450950903770900192_n

Ôi! Thực sự máu anh hùng cỡ nào chắc chắn cũng bị dao động tần số điện não, siêu nhân bay qua cũng muốn rơi tim ra ngoài. Ôi… Thượng đế ơi! Hãy che chở giúp chúng con mọi lúc mọi nơi nhé! Nghe dân tình bàn tán xôn xao rằng, nơi đây có lượng mưa lớn và nhiều nhất so với Nha Trang và Đà Lạt, đặc biệt là vào buổi chiều. Thậm chí vào mùa hạ, tại Nha Trang và Đà Lạt không có mưa nhưng tại khu vực này vẫn có lượng mưa lớn, bất chấp thời tiết tốt hoặc nắng gắt. Quả nhiên, thoát khỏi trận đồ ma quái ấy, đường khô ráo như chừa hề có trận mây mưa nào quét qua cả. Cuối cùng, trời chạng vạng, mất hết 4 giờ đi xe thì tôi lại trở về với thành phố buồn, thành phố ngàn thuở tôi trót yêu.

Người lữ thứ ngày đêm nhớ nhung Đà Lạt, Đà Lạt có nhớ chăng?

Bạn có biết mỗi lần chôn chân ở Đà Lạt đều sẽ mang một cung bậc cảm xúc khác nhau không? Tôi không đoán trong tâm mỗi người sẽ như nào; tuy nhiên với tôi là vậy. Những luồng cảm xúc lâng lâng khó tả. Lúc vui, lúc buồn, lúc hờn giận vu vơ cứ như khí hậu thay đổi đột ngột trong ngày. Một người dào dạt cảm xúc khó thể khước từ được những giọt lệ ẩm ương dưới lòng đường.

18222480_1083320425134788_1762668549277498337_n

Bỗng dưng, tôi nghe có bạn hỏi: “Đà Lạt mưa thế này thì đi đâu nhỉ? Đà Lạt buồn lắm, có khu nào nhộn nhịp tập trung đông người giải trí đây?” Tôi vội vàng trả lời: Đà Lạt mà không buồn thì còn gì gọi là Đà Lạt. Đà Lạt mà không có mưa rơi, không được đi bẻn lẻn trong mưa thì mất hết tính thơ mộng mà xứ cao nguyên ban tặng. Đà Lạt với tôi là ngồi dưới mái hiên, tay cầm tách trà atiso nóng, bên tai văng vẳng tiếng “đệm” đờn những bản nhạc ballad cùng tiếng mưa bay lất phất. Đà Lạt với tôi là những bước chiều bơ vơ. Đà Lạt với tôi là làn hơi điếu thuốc lá thả vào bóng đêm cùng hàng quán nướng nghi ngút khói.

18157878_1082239805242850_6549455303271974060_n 18195101_1082211271912370_7357174815304013982_n

Đà Lạt chẳng phải điểm dừng chân thưởng lãm những địa điểm ghi chép trên Google. Đà Lạt phải nên khám phá từng con dốc, từng gốc đường vùng ngoại ô, từng con hẻm, từng cành cây ngọn cỏ. Đà Lạt không cần đi đâu xa, Đà Lạt cũng vô cùng lộng lẫy khi đứng lặng im bên bờ hồ trong xanh như ngọc bích Tuyền Lâm và nét bồng bềnh của Hồ Xuân Hương. Phải chi giờ này có Lý cất thành tiếng thì còn gì bằng;

“Kìa người ngồi im như cây

Và mình ngồi im im theo chờ…

Bầu trời người xây bên trong

Bầu trời mình trông lên

Khác…

Ê gió… Ta muốn yêu người

Yêu hết… Không khí quanh người

Ê gió… Ta muốn mơ mộng;

Như nắng… Trong bức tranh buồn.

Bao giờ cho hết yêu.

Bao giờ cho hết thương.

Bao giờ cây biêt đi.

Bao giờ cây biết vui.

Bao giờ cây biết yêu.

Bao giờ cây biết thương”.

18156973_1082489941884503_2560455001076315731_n 18198494_1084324348367729_6086763267903772725_n 18222380_1084324265034404_828649777979046613_n

Đà Lạt quyến rũ nhất nhưng cũng khá mệt mỏi nhất là khi ngồi lên yên xe đạp, vai mang balo chạy thong dong qua từng Thánh đường, từng mái nhà cổ và cho phép chàng “gió” se se lạnh tát thẳng vào mặt. Thế nhưng, dường như Đà Lạt không muốn chào đón dòng người hối hả đổ xô về; do tôi cảm nhận ra điều phũ phàng trên.

Đà Lạt muốn trốn tránh luồng người thập phương, cố tình đánh trống lảng với các phương tiện lưu thông phun ngập đầy khí thải Cacbonat một cách vô tội vạ. Tôi tự nhủ thì thầm liệu đoàn khách du nơi phương xa còn muốn làm tổn thương từ thể chất đến tâm lý Đà Lạt ra sao mới chịu buông tha? Một ông cụ tuổi ngoài 70, là dân địa phương, ngồi trên chiếc ghế sắt cũ kỹ giãi bày ngoài cửa miệng như lời trách móc chúng tôi: “Mọi người mỗi lần lui tới đều muốn mang một thứ ra khỏi Đà Lạt. Đà Lạt chẳng muốn tiếp đón nồng hậu kiểu thể loại đó đâu. Đà Lạt ghét lắm! Đà Lạt căm phẫn lắm! Đà Lạt chỉ tươi cười rạng rỡ với những con người có ý thức gìn giữ, trân quý cảnh sắc thôi”.

18157351_1082732501860247_6314360848666161259_n 18268378_1083894115077419_2979752369495936764_n 18274935_1084465598353604_1449152912159373153_n 18198397_1082732538526910_982918897625475397_n 18193760_1083121368488027_3203119614690054516_n 18194671_1083072745159556_3522315978895201079_n

Và đó là lời kể lể thì thầm nhưng rất chân thành của miền phố núi gửi tặng đến tôi và tất cả độc giả gần xa.

 

Để lại một trả lời

Địa chỉ email của bạn sẽ không được công bố.