160×600

#Facetofaceseries7: Những điểm sáng cần biết trong buổi trò chuyện

0 14

Hôm qua, tôi có dạo lướt xem livestream trực tiếp về một chương trình fashion talk của chị Hà Mi, nói về chiến lược marketing và cảm hứng sáng tạo trong thời trang do Face – fashion workshop đứng ra tổ chức. Có thể nhìn nhận rằng, chương trình này luôn đem lại nhiều kiến thức bổ ích cho những bạn sinh viên chuyên ngành thiết kế – may mặc, các nhà thiết kế trẻ vừa mới ra trường hay nguồn tư liệu sáng giá trong kỹ thuật đóng may couture thượng thừa để khai thác đưa lên truyền thông.

18622188_10212571134930685_1990533798383647023_n

Hà Mi, một cái tên rất quen thuộc trong nội giới, một cái tên từng nắm vị trí quảng bá và tổ chức nhiều show diễn cho tạp chí Elle vài năm về trước. Tôi nhớ có một lần liên hệ phỏng vấn với nàng cho một nội dung, khi Hà Mi đáp lời, tất cả các chi tiết đều rất cặn kẽ, rất đầy đủ so với trong trí tưởng tượng của tôi; mặc dù tôi đã nghe khá nhiều lời khen về năng lực của chị qua lời bàn tán từ phía các anh, chị đồng nghiệp làm báo trước đó.

Tại chương trình, qua sự dìu dắt câu chuyện giữa Mi và chuyên viên tạo phong cách Khuất Năng Vĩnh, tôi thấy có rất rất nhiều điểm quan trọng đáng để lưu tâm. Điểm thứ nhất, Mi nói về lĩnh vực truyền thông thời trang ở Việt Nam không cung cấp đầy đủ thông tin gì cả. Điều đưa ra khiến bản thân tôi cũng muốn “mủi lòng” theo; bởi mình cũng là nhân vật lâu lâu hay vận động cung cấp bài vở đưa lên mặt báo. Đúng là báo giấy không chỉ ở Việt Nam, mà đó là hiệu ứng hóa toàn cầu! Môi trường vũ trụ kỹ thuật số phát triển một cách mạnh mẽ khiến các đầu báo khi xuất bản đưa ra ngoài sạp báo ít người lui tới mua về đọc.

18619998_809681665852016_1033750716479880989_n

Thay vào đó, công cụ điện thoại thông tin, lướt web điện tử cài đặt phần mềm đọc và nhận thông tin, tin tức từ phía báo digital cực kỳ nhanh như tia chớp. Tuy nhiên, các bài viết trên khá đầy đủ và sâu sắc trong yếu tố quản lý, kinh doanh, câu chuyện, phân tích triết lý kỹ càng ở một collection trình diễn. Các biên tập viên, nhà phê bình ở những tạp chí hàng đầu trên thế giới trực thuộc Condé Nash, Hearst, New York Times… luôn luôn có ánh nhìn sắc sảo hướng đến bộ xiêm y – nó giống như dòng máu đang chảy lưu thông trong chính cơ thể họ vậy!  Còn Việt Nam chúng ta, những tờ báo rao vặt, tôi gọi đó là sự hời hợt, lu mờ về cách diễn đạt bài thời trang. Hà Mi có nói đại khái thế này: “Đa phần báo mạng chỉ đưa cô A sẽ mặc gì trên sàn diễn? Cô B hôm nay mặc đồ hiệu gì để “phóng” ra đường? Bữa kia là cơn “rúng động” về khoản ăn mặc của celebs? Hoàn toàn không hề có tí “mùi vị” business” .

Những tin đăng tải mấp mé bờ vực thẳm ngày càng làm ảnh hưởng nghiêm trọng tới độc giả. Cá nhân tôi nghĩ, một phóng viên, biên tập mảng thời trang digital hiện thời tại Việt Nam không những cần đòi hỏi ngòi bút cao tay, mà phải am tường hết thảy mọi thứ về thời trang, thậm chí các bạn cần tiến xa hơn chu vi ngành công nghiệp thời trang. Nếu các bạn chỉ chú ý tới vải vóc, quần áo, sự kiện liên quan tới chúng, bạn sẽ không bắt kịp được với những gì đang thực sự xảy ra và hoán chuyển trên thế giới này”. Mà những thứ liên quan luận điểm triết thuyết ấy không phải là vốn liếng tự nhiên từ trên trời rơi xuống! Bạn cần phải tìm tòi tham vấn, nghiên cứu, học hỏi qua sách vở, tạp chí mới tích lũy dần dần được.

Song, tôi thấy nước ngoài  luôn bảo – tồn – nét – đẹp – văn – hóa – đọc, dân tình giới trẻ Việt Nam lại không hề! Nếu có thì số lượng chiếm đóng ít ỏi lắm. Có nhiều bạn gặp tôi bảo: “Bài báo mạng viết dài thênh thang quá không ai rảnh ngồi đọc đâu. Tao không sống môi trường thời trang nên lười đọc lắm”. Tôi nghe đáp, giận tím mặt và thốt lên: “ Ủa… thế bạn thích ăn mặc đẹp, ăn mặc có gu, thấm nhuần không nhiều thì cũng chút đỉnh hay… bạn thích vạch tìm xem những thứ chưa hoàn hảo để đúc kết cách ăn mặc của bản thân?“

18582328_809681479185368_5204430503986893737_n

Điểm thứ hai,  Hà Mi nói: “Chương trình fashion week ở Việt Nam chưa đúng cấu trúc chung của bốn kinh đô. Một chương trình dựng lên chẳng phải ngày hội se sua áo quần lẫn nhau”. Tôi ghi nhận điều Hà Mi nhận xét. Một mùa giải bắt đầu, ban tổ chức tất bật mọi khâu hậu đài. Trái lại, nhiều nhân vật gắn mác fashionista cũng bắt đầu chuẩn bị chen chân để toả sáng. Tôi không đánh giá về phong cách dị nhân, quái đản; vì mỗi người luôn giữ cho riêng cho bản thân một phong độ nhất định để dễ dàng phân biệt. Tôi chỉ muốn hỏi đó có phải là phong cách “tạp kỹ” của bạn thực sự hay cố tình làm thái hóa lên và gọi thứ trò hề tiêu khiển là chủ thể cái đẹp? Bạn chẳng có nhiệm vụ truyền tải cập nhật thông tin runway nào ở đây ngoài việc lăng xê vẻ đẹp buồn cười và được tạm ngồi lại xem trên hàng ghế khách mời? Ở nước ngoài, fashionista hay fashionisto là những ngôi sao mạng có cả đội ngũ ekip hùng hậu chuẩn bị đằng sau. Họ có mặt tại show diễn nhằm viết bài mang tính chất ca ngợi các tác phẩm ở địa chỉ blog đấy.
18664569_809681502518699_339524675560838151_n

Hơn nữa, Hà Mi nhận xét các nhà thiết kế Việt Nam khi trình làng bộ sưu tập mới toanh của mình xong là đem về trưng bày trong showroom và đợi từng cá thể khách hàng thân thiết tới mua. Chuyển sang chương trình đại lễ thời trang thế giới lại khác hẳn, khâu bán hàng bên brand sẽ thông qua đại diện công ty phân phối mặt hàng xa xỉ phẩm nào đó mời tới tham dự, đích thân chủ công ty lựa chọn một số looks phù hợp, dễ ứng dụng ra đời sống thực tiễn thì họ đặt mua về trưng bày tại cửa hàng sau 6 tháng kể từ tháng diễn ra tuần lễ thời trang, và khách hàng tiềm năng mới là nhân vật sau cùng đến store để shopping. Hà Mi nói: “Ngay cả phương thức chiến lược “see now, buy now”; tạm dịch là “thấy và mua ngay” ở Việt Nam cũng vô cùng yếu kém, không phát rộng rãi khắp các nước lân cận về lượng hàng làm ra như hệ thống nước ngoài”.

Chiến dịch buôn bán này được ba nhà mốt lừng danh Tom Ford, Burberry và Tommy Hilfiger khởi xướng đầu tiên từ tháng 02/2016. Đáng lẽ show Thu/đông sẽ trình làng vào đúng dịp mùa xuân nhưng lại đảo ngược xây dựng phương án, di dời hết tất cả để trình diễn vào dịp tháng 9. Nghe qua tưởng chừng là dễ dàng nhưng không dễ chút nào đâu; bởi khi áp dụng chiến thuật này, các nhà mốt như Christopher Bailey, Tommy Hilfiger trước đó phải “nhử mồi” nghiên cứu làm thử nghiệm với thời gian kéo dài từ 6 -7 năm, theo sau là một sơ đồ tổ chức kinh doanh dưới dạng thiết kế – tính toán số lượng đơn đặt mặt hàng – chỉ đạo sản xuất – phân phối vận chuyển đến người tiêu dùng – giới thiệu đến công chúng.

Lúc bộ sưu tập vừa trình làng cũng đồng nghĩa nếu các vị thượng khách, fashionista ngồi trực tiếp tại hàng ghế, thậm chí là con dân toàn cầu đang ngồi nhịp chân tại nhà xem qua chế độ livestream của mạng xã hội rồi có thể nhấc máy điện thoại bấm vào đường dây nóng hệ thống cửa hàng để ẵm về liền và ngay vào trong tủ đồ cá nhân mà khỏi cần phải ngồi dài cổ mòn mỏi đợi chờ 5-6 tháng sau. Thakoon từng bày tỏ: “Công ty chúng tôi phải ngồi lại thảo luận, phác thảo kế hoạch đến người tiêu dùng rất rất nhiều về đường lối mới này từ hai năm về trước. Đề án tập trung vào tiến độ giao hàng trực tuyến sau khi đưa lên cung đường băng vẫn đảm bảo tiêu chí về sự nghiêm ngặt trong công việc thiết kế thủ công”.

Điểm quan trọng thứ 3, Hà Mi nói về mạch DNA trong thời trang ở Việt Nam không ai lộ rõ, không có câu chuyện quần áo mạch lạc, thỉnh thoảng lại trở nên lủng củng. Đồng ý các thiết kế mới nổi nước ta hiện nay có kỹ thuật cắt may thủ công vững chắc, tư duy sáng tạo tuyệt vời nhưng để nói là điểm nhận dạng hơi hiếm hoi đấy. Khi bạn nói Gucci hiện tại, bạn có thể biết phong cách Gucci là như thế nào; điều đó cũng đúng như khi bạn nói Armani, Chanel, Dior… Đó là những thương hiệu đã tạo dựng được một phong cách không thể nhầm lẫn. Dù không cần nhìn vào nhãn mác tên thương hiệu, chỉ cần nhìn thiết kế, bạn cũng có thể nhận ra đó là Chanel, hay đó là Prada. Sự nhận diện đó giúp thương hiệu thành công.

Tôi lấy một ví dụ về gã con cưng John Galliano cùng bộ sưu tập tốt nghiệp 1984 có tên “Les Incroyables” lây truyền tốc độ chóng mặt sang tận đội nhà Maison Margiela. Chiếc áo len màu đỏ dệt kim viền nhung thêu bằng chỉ kim loại; mặc cùng chiếc quần làm từ polyester xử lý cực kỳ công phu. Mục đích để trộn lẫn giữa lằn ranh quá khứ và thực tại – từ đó cho chúng ta thấy được cội rễ “di căn” mang phong cách John rất lớn. Cristobal Balenciaga luôn có dấu ấn phần hông dựng phồng, tạo khối đặc sệt những năm 1950s cũng như qua bàn tay người thừa kế Demna Gvasalia – nhà thiết kế chính của VETEMENTS.

Balenciaga_1950_Collage_Fotor maxresdefault

Ngoài ra, Hà Mi nói thêm: “Giá cả sản phẩm các thiết kế đưa ra ở Việt Nam không phù hợp mấy tới người tiêu dùng. Bạn có thể đưa ra mức giá tầm 10 triệu đồng nhưng khách hàng liệu dám chi số tiền đó để mua một sản phẩm không xứng đáng về chất liệu, đường may. Đừng chỉ giữ một ý tưởng duy nhất là phải làm show hoành tráng hay rửa tiền hàng tỉ bạc. Có nhiều cách để người khác biết đến bộ sưu tập của bạn. Hãy cẩn thận với tham vọng khuếch trương làm show thiệt lớn để khẳng định vị thế . Hãy hiểu rằng, mục đích của mình và xác định, bạn làm show vì mục đích bán được đồ hay không. Bạn cần thực hiện kỹ càng về mọi details tiểu tiết lớp vải, rồi khâu chăm sóc, giao tiếp khách hàng. Facebook cũng thế, quá nhiều thông điệp bạn tiếp cận mỗi ngày. Vì vậy, bắt buộc thông điệp của bạn phải thật touching. Viết bằng ngôn ngữ khách hàng muốn. Theo tôi, hình ảnh đẹp hoặc simple, súc tích, thông tin ngắn gọn để người ta có thể theo dõi trong thời gian ngắn nhất”.

18765737_10212607082029340_7281990976907257795_n

Ngay lập tức, tôi nhớ đến buổi tọa đàm phát biểu của Tổng biên tập Vogue Trung Quốc – Angelica Cheung tại Condé Nast International Luxury Conference tháng 4 vừa qua. Angelica phát biểu: “Điều quan trọng hơn hết là tìm ra cho mình một phong cách phù hợp. Lượng khách hàng ngày càng lắng nghe lời khuyên nhủ của Vogue đưa ra. Họ đang bắt đầu không chỉ có được sự hài lòng từ sản phẩm – một sự tinh tế ngày càng tăng trưởng. Họ biết đánh giá cao các di sản và nghề thủ công đi kèm với cái nhìn rộng mở hơn. Sự thông minh và sự quan tâm đến thói quen mua sắm của người tiêu dùng cũng cởi mở hơn để đưa ra việc lựa chọn về mặt hàng xa xỉ . Cách tiếp cận một chiều đối với Trung Quốc đã dần trở nên lạc hậu. Trung Quốc ngày nay đã biến chuyển phân chia trở thành hệ đa tầng và do đó đòi hỏi Chúng Ta đưa ra một phương pháp tiếp cận đa lớp”. Nhóm nghiên cứu nhà Vogue Trung vô cùng đa dạng. Agelica chỉ đạo nhóm cố gắng tạo ra những ý tưởng sáng tạo đúng đắn dựa theo việc sử dụng nội dung chất lượng để biên tập, ghi chép lại làm sao cho hấp dẫn để truyền đạt thông qua sự kết hợp các trang tin trực tuyến và mạng xã hội.

IMG_8766-636x431 voguechina

Photos: Face – fashion workshop; sưu tầm

Comments
Loading...